PHÂN TÍCH BÀI THƠ SÓNG (XUÂN QUỲNH)

1299
Phân tích sóng xuân quỳnh
Phân tích sóng xuân quỳnh
4.8/5 - (6 bình chọn)

Phân tích bài thơ Sóng của Xuân Quỳnh sẽ cho chúng ta cảm nhận được những cung bậc cảm xúc và lòng chung thủy sắt son trong tình yêu của người phụ nữ. Tình yêu là một đề tài muôn thuở trong thơ ca Việt Nam, có rất nhiều nhà thơ đã viết về chủ đề này và nhà thơ Xuân Quỳnh cũng là một trong số đó. Hãy cùng tìm hiểu và phân tích bài thơ này để thấy được những nét độc đáo và mới mẻ của nhà thơ Xuân Quỳnh khi viết về tình yêu nhé!

Dàn ý chi tiết phân tích bài thơ Sóng – Xuân Quỳnh

  1. Mở bài

Giới thiệu khái quát vài nét về tác giả – Xuân Quỳnh và tác phẩm – Sóng.

  • Xuân Quỳnh là một nhà thơ tiêu biểu của thế hệ các nhà thơ trẻ trong thời kỳ chống Mỹ cứu nước, bà là thi sĩ của tình thương, lòng trắc ẩn và hồn thơ đầy nữ tính.
  • Bài thơ Sóng được sáng tác vào năm 1967, in trong tập “Hoa dọc chiến hào”, là một bài thơ hay viết về tình yêu, tiêu biểu cho hồn thơ giàu chất nữ tính của nhà thơ Xuân Quỳnh.
  1. Thân bài

Bản chất và quy luật của “Sóng” và “Em” (hai khổ thơ đầu):

  • Nghệ thuật tương phản: “dữ dội – dịu êm”, “ồn ào – lặng lẽ”, nêu ra trạng thái đối lập của sóng, cũng chính là trạng thái tâm lí đối cực phức tạp, đầy nghịch lý của người con gái khi yêu (khi thì mãnh liệt khi lại dịu dàng).
  • Sử dụng phép nhân hóa: “sông không hiểu được mình”, nên “sóng” muốn tìm đến không gian rộng lớn hơn, hành trình của sóng cũng là hành trình khám phá chính bản thân mình, niềm khát khao vươn tới giá trị tuyệt đích trong tình yêu của người con gái.
  • Sử dụng các phép so sánh và liên tưởng “Ôi con sóng ngày xưa … Bồi hồi trong ngực trẻ”: Lời khẳng định về khát vọng tình yêu cháy bỏng, mãnh liệt luôn luôn thường trực trong trái tim của tuổi trẻ.

Ngọn nguồn của sóng và cội nguồn của tình yêu:

  • Điểm khởi đầu đầy bí ẩn của sóng cũng giống như điểm khởi đầu bí ẩn của tình yêu “Sóng bắt đầu từ gió / Gió bắt đầu từ đâu”
  • Một loạt các câu hỏi tu từ được đặt ra “Từ nơi nào sóng lên?”, “Gió bắt đầu từ đâu?”: Thể hiện niềm mong muốn tìm được cội nguồn, tìm lời giải đáp cho sự khởi nguồn của tình yêu, lý giải được tình yêu và khát khao hiểu được tình yêu.
  • Câu trả lời “Em cũng không biết nữa”: Lời thú nhận chân thành của người con gái, đầy hồn nhiên và nữ tính. Tình yêu là một điều bí ẩn, những trạng thái trong tình yêu luôn là những điều khó mà lý giải được.

Nỗi nhớ và lòng chung thủy son sắt của người con gái khi yêu:

  • Nỗi nhớ là tình cảm chủ đạo, nó luôn thường trực trong trái tim của những người đang yêu.
    • Nỗi nhớ ấy bao trùm cả không gian và thời gian: “con sóng dưới lòng sâu/ con sóng trên mặt nước…”, “ngày đêm không ngủ được”.
    • Ăn sâu vào ý thức và cả tiềm thức: “Lòng em nhớ đến anh/Cả trong mơ còn thức”.
    • Phép nhân hóa, hóa thân mình vào sóng để “em” tự bộc lộ hết nỗi nhớ da diết, cháy bỏng của mình.
  • Lòng thủy chung sắt son của người con gái trong tình yêu.
    • Ngược với cách nói thông thường: “Dẫu xuôi về phương Bắc/Dẫu ngược về phương Nam”: tình yêu không theo một quy luật nào cả.
    • Khẳng định lòng thủy chung son sắc của người con gái trong tình yêu: “Nơi nào em cũng nghĩ/Hướng về anh – một phương”.

Khát vọng về một tình yêu bất diệt, vĩnh cửu:

    • Đưa ra quy luật vĩnh cửu của thiên nhiên “Con nào chẳng tới bờ/Dù muôn vời cách trở”, cũng giống như là “em”, dù bao khó khăn, thử thách vẫn luôn một lòng hướng đến “anh”.
    • Những lo âu của tác giả về cuộc đời trước sự dòng chảy của thời gian “Cuộc đời tuy dài thế … Mây vẫn bay về xa”.
    • Làm sao” như gợi lên sự băn khoăn, khắc khoải và niềm ước ao được hóa thành “trăm con sóng nhỏ” để muôn đời vỗ mãi vào bờ.
    • Niềm khao khát của người con gái được hòa mình vào cuộc đời, được sống trong “biển lớn tình yêu” với một tình yêu trường tồn, bất diệt với thời gian.
  1. Kết bài
  • Nêu lên cảm nhận về bài thơ.
  • Khái quát giá trị nghệ thuật trong bài thơ.
  • Nội dung: qua hình tượng sóng đã diễn tả được tình yêu thiết tha, nồng nàn của người con gái, Xuân Quỳnh đã thể hiện quan niệm về tình yêu mới mẻ, hiện đại, sự chủ động của người con gái trong tình yêu nhưng vẫn giữ được nét truyền thống.

Sơ đồ tư duy Sóng – Xuân Quỳnh

sơ đồ tư duy sóng
Sơ đồ tư duy bài sóng – xuân quỳnh

Một số bài văn mẫu Phân tích bài thơ Sóng – Xuân Quỳnh hay nhất

 

Phân tích bài thơ sóng xuân quỳnh
Phân tích bài thơ sóng xuân quỳnh

Phân tích bài thơ Sóng

(Bài văn mẫu số 1)

Xuân Quỳnh là nhà thơ nữ tiêu biểu nhất với một tâm hồn đầy nữ tín, dịu dàng và đằm thắm của thơ ca Việt Nam hiện đại. Bà còn được mệnh danh là “Nữ hoàng của thi ca tình yêu”. Thơ của bà là tiếng nói nhân hậu, sự thủy chung, giàu trực cảm và da diết khát vọng hạnh phúc đời thường. Sóng là bài thơ được viết năm 1967 nhân chuyến đi thực tế ở biển Diêm Điền tỉnh Thái Bình. Sau đó bài thơ này được in trong tập Hoa dọc chiến hào. Sóng là bài thơ tiêu biểu, nổi bật nhất cho phong cách thơ tình yêu của Xuân Quỳnh.

Sóng là một hình tượng động, bất biến cũng giống như “Tình yêu muôn thuở/Có bao giờ đứng yên”. Vì vậy cho nên hình ảnh con sóng được các nhà thơ chọn làm thi liệu để biểu tượng cho tình yêu. Nếu Xuân Diệu mượn hình ảnh sóng để biểu tượng cho tình yêu của anh:

“Anh xin làm sóng biếc

Hôn mãi cát vàng em

Hôn thật khẽ thật êm

Hôn êm đềm mãi mãi

Đã hôn rồi hôn lại

Cho đến nát cả trời

Anh mới thôi dào dạt”.

 

Thì Xuân Quỳnh lại mượn sóng để biểu tượng cho những cung bậc cảm xúc của người con gái trong tình yêu với nhiều khao khát và biến động. Hai hình ảnh “sóng” và “em” luôn song hành sánh cặp với nhau. Sóng là em mà em cũng chính là sóng. Sóng và em như hòa quyện vào nhau, có lúc khiến ta không nhận ra được đâu là em mà đâu là sóng; nhưng có lúc lại tách ra, soi chiếu vào nhau và tôn lên những vẻ đẹp vừa đa dạng lại vừa phong phú.

Hình ảnh sóng trước hết được gợi ra từ âm hưởng dào dạt và nhịp nhàng của bài thơ. Với thể thơ năm chữ đã tạo ra những nhịp điệu của sóng. Cả bài thơ là một đại dương bao la, mỗi khổ thơ là một con sóng lớn và mỗi câu thơ lại là một con sóng nhỏ. Tất cả đã tạo lên một âm hưởng mênh mang, dào dạt của những con sóng lòng với nhiều cung bậc:

“Dữ dội và dịu êm

Ồn ào và lặng lẽ

Sông không hiểu nổi mình

Sóng tìm ra tận bể”

 

Hai câu thơ đầu với nghệ thuật tương phản: “Dữ dội – dịu êm”, “Ồn ào – lặng lẽ” đã làm hiện lên một vẻ đẹp của những con sóng biển ngàn đời đối cực nhau. Những khi biển động, bão tố phong ba thì biển trở lên dữ dội, ồn ào còn những giây phút sóng gió đã đi qua biển lại hiền hòa trở về dịu êm và lặng lẽ. Xuân Quỳnh đã rất khéo léo khi mượn nhịp sóng để nói lên nhịp lòng của chính mình trong một tâm trạng bùng cháy với ngọn lửa mãnh liệt của tình yêu, không chịu yên định, phẳng lặng mà đầy biến động, khao khát “Vì tình yêu muôn thuở/ Có bao giờ đứng yên”. Đúng như vậy, tình yêu của người con gái nào có bao giờ đứng yên bởi có lúc họ yêu rất dữ dội, yêu mãnh liệt, yêu hết mình với những nhớ nhung mà “cả trong mơ còn thức”, đôi khi lại ghen tuông giận hờn vô cớ:

“Nếu phải cách xa nhau

Biển chỉ còn sóng gió

Nếu phải cách xa anh

Em chỉ còn bão tố

(Trích Thuyền và Biển)”

Nhưng cũng có lúc người con gái ấy lại thu mình trở về với chất nữ tính đáng yêu dịu dàng, họ lặng lẽ ngắm soi mình và lặng im chiêm nghiệm:

“Có những tình yêu không thể nói bằng lời

Chỉ hiểu nhau qua từng ánh mắt

Nhưng đó là tình yêu bền vững nhất

Bởi thứ ồn ào là thứ dễ lãng quên

(Đinh Thu Hiền)”

Sóng của Xuân Quỳnh chính là tiếng nói tâm hồn của một thiếu nữ đang trong độ tuổi hai mươi, tiếng nói của một trái tim chân thành và đầy đam mê, luôn rực cháy chất trẻ trung mãnh liệt, khao khát được sống và yêu hết mình. Chính vì thế cho nên:

“Sông không hiểu nổi mình

Sóng tìm ra tận bể”

 

Ba hình ảnh sông, sóng, bể như là những chi tiết bổ sung, hỗ trợ cho nhau: sông và bể đã làm lên đời sóng, những sóng chỉ thực sự có đời sống riêng khi ra với biển khơi mênh mang rộng lớn. Mạch sóng mạnh mẽ, dứt khoát như bứt phá cái không gian chật hẹp để khát khao một không gian lớn lao hơn. Hành trình tìm ra tận bể chất chứa một sức sống tiềm tàng, bền bỉ để vươn tới những giá trị tuyệt đích của chính mình. Sóng không cam chịu sống với một đời sống chật hẹp, tù túng nên nó đã làm cuộc hành trình tìm ra biển khơi bao la để thỏa sức vẫy vùng. Tình yêu của Xuân Quỳnh cũng vậy, tình yêu của người con gái cũng không thể mãi đứng yên trong một tình yêu nhỏ hẹp, tầm thường mà phải vươn lên trên tất cả mọi sự nhỏ hẹp ấy để được sống với những tình yêu cao cả, rộng lớn và bao dung. Đây là một quan niệm về tình yêu với tư tưởng tiến bộ và mạnh mẽ của người phụ nữ thời hiện đại. Với quan niệm tình yêu cổ hủ của ngày xưa “cha mẹ đặt đâu con ngồi đó” để rồi biết bao cô gái đã phải cất lên lời than van ai oán:

“Thân em như giếng giữa đàng

Người khôn rửa mặt người phàm rửa chân

Hay:

Thân em như tấm lụa đào

Phất phơ giữa chợ biết vào tay ai”

Từ đó ta mới thấy được hết cái mới mẻ trong quan niệm về tình yêu của nhà thơXuân Quỳnh: Người con gái chủ động tìm đến với tình yêu để được sống với cuộc sống của chính mình.

Tình yêu mãi mãi là niềm khát vọng của tuổi trẻ, nó làm bồi hồi, xao xuyến rung động trái tim của lứa đôi, của người con trai con gái, của em và anh.

“Ôi con sóng ngày xưa
…….
Bồi hồi trong ngực trẻ”

 

Từ “Ôi!” cảm thán nghe như tiếng lòng thốt lên từ nỗi thổn thức của trái tim đang yêu. Nghệ thuật đối lập “ngày xưa” – “ngày sau” càng làm tôn thêm cái nét đáng yêu của sóng. Sóng là thế và muôn đời sau vẫn thế vẫn dữ dội, ồn ào vẫn dịu êm, lặng lẽ như tình yêu tuổi trẻ có bao giờ chịu đứng yên. Bởi tình yêu tuổi trẻ luôn nồng nhiệt, luôn khát khao và mơ ước. Nó làm ta bồi hồi và nhung nhớ bởi:

“Làm sao sống được mà không yêu

Không nhớ không thương một kẻ nào

Hay:

“Bắt chim bướm thả vào vườn tình ái”

(Xuân Diệu).

 Tình yêu làm điên đảo tuổi trẻ với những nhớ nhung, những giận hờn, những cồn cào da diết như lời thơ mà Xuân Quỳnh đã từng viết:

“Những ngày không gặp nhau

Lòng thuyền đau rạn vỡ

Những ngày không gặp nhau

Biển bạc đầu mong nhớ”.

Có yêu nhau mới thấy được nỗi cồn cào của vị nhớ, của mùi ái ân, mới thấy được thế nào là “bồi hồi ngực trẻ”.

Tình yêu là sóng, là gió. Và qua sóng, gió ấy, Xuân Quỳnh đã nói lên cái nhu cầu tự nhận thức, tự phân tích, lí giải một cách thật dễ thương, nhưng lại không thể cắt nghĩa nổi của tình yêu. Tình yêu cũng giống như sóng biển, gió trời vậy thôi, nó tự nhiên, hồn nhiên như thiên nhiên nhưng cũng khó hiểu và nhiều bất ngờ như thiên nhiên :

“Trước muôn trùng sóng bể
……
Khi nào ta yêu nhau”

 

Những tâm hồn bí mật ấy luôn khao khát khám phá nhưng lại không thể lý giải nổi tình yêu. Bởi tình yêu là bài toán mà chưa có lời giải đáp, tình yêu như một bài thơ chưa có hồi kết. Vì thế mà tình yêu luôn đẹp, luôn mới và hấp dẫn. Có lẽ cũng chính vì thế mà thi sĩ đã lắc đầu: “Em cũng không biết nữa/ Khi nào ta yêu nhau”

Tình yêu luôn gắn liền với nỗi nhớ –đó là một trong những gam màu chủ đạo của tình yêu. Đã biết bao kẻ nhớ người mình yêu mà đảo điên:

“Trời còn có bữa sao quên mọc

Anh chẳng đêm nào chẳng nhớ em”
(Xuân Diệu)

Trong ca dao:

“Nhớ ai bổi hổi bồi hồi

Như đứng đống lửa như ngồi đống than”

 

Còn với Xuân Quỳnh thì:

“Con sóng dưới lòng sâu
Con sóng trên mặt nước
Những con sóng nhớ bờ
Ngày đêm không ngủ được
Lòng em nhớ đến anh
Cả trong mơ còn thức”

 

Cùng hòa vào những con sóng: sóng thơ, sóng lòng, ta tìm về cõi sâu kín trong tâm hồn của thi sĩ và cũng là của muôn kiếp “má hồng”. Bài thơ “Sóng” ra đời khi những con sóng lòng đang dâng lên dữ dội, những con sóng với đầy nỗi nhớ thương, thao thức của một tâm hồn đang yêu. Cả bài thơ là những đợt sóng nối tiếp nhau vỗ vào tâm hồn của người đọc. Sóng và nhân vật em hòa quyện, đan xen vào nhau để thì thầm những nỗi niềm, những tâm tư. Đây là một khổ thơ vô cùng đặc biệt bởi trong bài thơ chỉ duy nhất nó có sáu câu. Sáu câu thơ ấy trải dài như nỗi nhớ thao thức và nỗi niềm băn khoăn của tâm hồn thi sĩ trong đêm.

 

“Con sóng dưới lòng sâu

Con sóng trên mặt nước

 

Lại một lần nữa nghệ thuật đối lập, tương phản được sử dụng: “dưới lòng sâu – trên mặt nước” như tạo lên sự điệp trùng của những con sóng với nhiều dạng thức khác nhau. Có con sóng gầm gào trên mặt đại dương rộng lớn nhưng cũng có con sóng cuộn trào trong lòng biển cả sâu thẳm. Con sóng ngầm ấy còn mãnh liệt hơn cả con sóng trên mặt nước. Cả hai kết hợp với nhau đã làm lên sự đa dạng của sóng biển. Sóng là em và em là sóng. Cũng như sóng kia, tâm hồn em cũng có vô vàn những điều phức tạp khó hiểu. Lúc thì lặng lẽ, êm đềm khi lại nồng nàn dữ dội, nhưng dù thế nào đi nữa, em sẽ vẫn mãi là em, vẫn mãi ôm trong lòng một nỗi nhớ thương không dứt. Cũng như sóng kia thôi, dù có dịu êm hay dữ dội thì:

 

“Ôi con sóng nhớ bờ

Ngày đêm không ngủ được

 

Xuân Quỳnh đã vô cùng tinh tế khi mượn một hình tượng rất động là con sóng để diễn tả nỗi niềm của người con gái khi yêu. Sóng thì muôn đời vẫn thế, có bao giờ nó thôi vỗ sóng, có khi nào không cồn cào, có khi nào thôi ngừng hành trình để đến với bờ dù muôn vàn cách trở. Sóng sẽ chẳng còn là sóng nếu tĩnh yên và lặng lẽ. Vì vậy mà sóng đã được tác giả diễn tả bằng một từ ngữ vô cùng sáng tạo “không ngủ được”. Sóng là vậy, dù là lặng yên dưới lòng biển hay dữ dội trên mặt đại dương thì ngàn đời nó vẫn luôn khát khao tìm về với bến bờ tĩnh tại. Chưa đến được tới bờ thì nhớ thương, thì thao thức một nỗi niềm. Vì nỗi nhớ bờ: “bởi hôn mãi ngàn năm không thỏa/ Bởi yêu bờ lắm lắm em ơi”. Nên con sóng đã không quản ngại hành trình vượt qua không gian bao la và thời gian xa thẳm. Nó đã bất chấp cả thời gian “ngày đêm không ngủ được” để quyết tâm hướng vào với bờ cho thỏa nỗi niềm mong nhớ.

Và nếu con sóng nhớ bờ thì em nhớ anh. Đó cũng chính là quy luật tình yêu.

 

“Lòng em nhớ đến anh

Cả trong mơ còn thức”

Xuân Quỳnh dùng chữ “lòng” một cách rất tinh tế. Lòng là nơi sâu kín nhất của tâm hồn mỗi con người. Nơi chất chứa những bí mật sâu thẳm của tình yêu và nỗi nhớ. Khi Xuân Quỳnh nói “lòng em nhớ” nghĩa là bà đã phơi bày tất cả tim gan của mình để dốc hết yêu thương mà gửi về cho người mình yêu. Nỗi nhớ không chỉ có mặt trong thời gian mà còn được gắn với tiềm thức. Vị ngọt ngào mê đắm của tình yêu được lan tỏa trong cách nói đầy nghịch lý “cả trong mơ còn thức”.

Câu thơ “cả trong mơ còn thức” như lóe lên điểm sáng của nghệ thuật. Nó đã làm đảo lộn nhịp sống bởi “tình yêu luôn làm cho con người khó thức ngủ theo giấc giờ điều độ”. Nỗi nhớ không chỉ làm cho lòng em “bổi hổi bồi hồi, như đứng đống lửa như ngồi trong than” mà nó còn làm cho em thao thức, nhớ nhung ngay cả trong giấc ngủ. Có thể nói, với câu thơ ấy, nhà thơ Xuân Quỳnh đã có thể được coi là thi sĩ tài năng bật nhất của thơ ca hiện đại Việt Nam.

Sóng và em như đan quyện vào nhau. Em lặng đi để sóng dâng trào lên. Nhưng sóng cũng là em, sóng trào lên mang theo muôn lớp tâm tình của em:

 

Dẫu xuôi về phương Bắc

Dẫu ngược về phương Nam”

 

Thế giới của Anh và Em không có giới hạn về chiều dài Bắc – Nam, cũng không khoanh vùng địa bàn mà nơi nào cũng hiển hiện nỗi nhớ của tình yêu vĩnh viễn. Xuân Quỳnh đã tiếp nhận cái nỗi nhớ nhung ấy bằng tất cả sự nhạy cảm của lứa tuổi đôi mươi và khẳng định cho cái tôi của một con người luôn vững tin vào tình yêu. Từ xưa đến nay người ta vẫn thường nói là “Xuôi Nam, ngược Bắc” nhưng giờ đây Xuân Quỳnh lại nói “Xuôi Bắc, ngược Nam”, đây là cách nói ngược. Phải chăng tình yêu đã làm cho con người ta bị đảo lộn phương hướng? Nhưng luôn có một phương mà em không thể nào lẫn lộn, không thể nào nguôi nhớ đó chính là phương anh:

“Nơi nào em cũng nghĩ

Hướng về anh một phương

 

Xuân Quỳnh đã buộc chặt bao “sợi nhớ, sợi thương” về phương anh:

 

“Chỉ riêng điều được sống cùng anh
Niềm mơ ước trong em là lớn nhất
Trái tim nhỏ nằm trong lồng ngực
Giây phút nào tim đập chẳng vì anh”

 

Thế mới biết tình yêu của bà nồng nàn, mãnh liệt đến dường nào. Hướng về anh thì có thể thay đổi, nhưng với lời khẳng định “một phương” thì nơi em hướng về là bất di bất dịch. Anh đã là “hệ quy chiếu” của cuộc đời em. Từ đó nhà thơ đã nói đến nỗi nhớ bất chấp vạn vật, bất chấp mọi khoảng cách, tình yêu chính là sự gặp gỡ giữa hai tâm hồn không có giới hạn. Cảm thông cho cuộc đời của Xuân Quỳnh, ta lại càng hiểu thêm tình cảm của bà:

 

Em trở về đúng nghĩa trái tim em
Là máu thịt, đời thường ai chẳng có
Vẫn ngừng đập lúc cuộc đời không còn nữa
Nhưng biết yêu anh cả khi chết đi rồi

 

Nếu như những khổ thơ trước tác giả đã nói về niềm vui sướng dào dạt, những nỗi nhớ nhung giận hờn thì đoạn thơ này là sự thể hiện những băn khoăn, lo lắng.

 

“Ở ngoài kia đại dương
Trăm ngàn con sóng đó
Con nào cũng tới bờ
Dù muôn vời cách trở

 

Ba từ “Ở ngoài kia” như cánh tay của Xuân Quỳnh mềm mại đang hướng tay về khơi xa, nơi mà trăm ngàn con sóng ngày đêm không biết mỏi đang mạnh mẽ vượt qua giới hạn không gian thăm thẳm muôn vàn cách trở để hướng vào bờ ôm ấp nỗi yêu thương. Cũng như “em” muốn được ở gần bên anh, được hòa nhịp vào tình yêu với anh. Tình yêu của người con gái ấy thật mãnh liệt, nồng nàn. Sóng xa vời cách trở vẫn tìm về được tới bờ như tìm về cội nguồn yêu thương, cũng giống như anh và em sẽ vượt qua mọi khó khăn để đến với nhau, để sống trong một hạnh phúc trọn vẹn của lứa đôi.

“Cuộc đời tuy dài thế
Năm tháng vẫn đi qua
Như biển kia dẫu rộng
Mây vẫn bay về xa”

 

Qua khổ thơ trên, Xuân Quỳnh đã phần nào cho người đọc nhận thức rõ về những dự cảm và nỗi băn khoăn của bà. Những từ “tuy dài thế”, “vẫn đi qua”, “ dẫu rộng” như chứa đựng ở trong nó ít nhiều những nỗi âu lo. Tuy thế nhưng nhà thơ vẫn luôn tin tưởng, tin tưởng ở tình yêu chân thành của mình sẽ vượt qua hết tất cả như áng mây kia, như năm tháng kia. Có thể nói Xuân Quỳnh có một tình yêu thương tha thiết, mãnh liệt nhưng cũng rất tỉnh táo nhận thức dự cảm về những trắc trở, thử thách trong tình yêu; đồng thời cũng tin tưởng vào sức mạnh của tình yêu sẽ giúp người con gái vượt qua mọi thử thách để đến với bến bờ hạnh phúc. Cho nên, sóng sẽ đến bờ, năm tháng sẽ đi qua và những đám mây nhỏ bé sẽ vượt qua biển rộng để bay về xa. Tác giả đã vô vùng khéo léo khi đưa ra một loạt hình ảnh ẩn dụ và bố trí thành một hệ thống tương phản, đối lập để từ đó nói lên dự cảm tỉnh táo, đúng đắn và niềm tin mãnh liệt vào sức mạnh của tình yêu.

Yêu thương mãnh liệt nhưng đầy cao thượng, vị tha. Nhân vật trữ tình luôn khao khát hòa mình vào tình yêu bao la, rộng lớn – để sống hết mình trong tình yêu, để tình yêu riêng được hoá thân vĩnh viễn thành tình yêu muôn thuở:

“Làm sao được tan ra
Thành trăm con sóng nhỏ
Giữa biển lớn tình yêu
Để ngàn năm còn vỗ.”

 

Cuộc đời là biển lớn của tình yêu, kết tinh vị mặn ân tình, được tạo lên và hòa lẫn cùng trăm con sóng nhỏ. Trong quan niệm của nhà thơ Xuân Quỳnh, số phận của cá nhân không thể tách khỏi cộng đồng. Sóng không phải là biểu tượng của một cái tôi đầy ngạo nghễ và cô đơn như thơ lãng mạn. Khát vọng lớn nhưng trong cách nói của nhà thơ lại rất khiêm nhường : trăm con sóng nhỏ như là một sự tổng hòa những vẻ đẹp khác nhau để tạo ra biển lớn. Nhà thơ đã thể hiện một niềm khát vọng mãnh liệt muốn làm trăm con sóng nhỏ để hòa mình vào đại dương bao la, hòa mình vào biển lớn tình yêu.  Trong thơ của Tố Hữ có nói “Người yêu người, sống để yêu nhau”. Phải chăng đó cũng chính là khát vọng muốn bất tử hóa tình yêu của nữ thi sĩ Xuân Quỳnh? Vâng! Đó không chỉ là tinh thần của con người trong thời kỳ kháng chiến chống Mỹ mà còn là âm vang của một tấm lòng luôn tha thiết với sự sống, với tình yêu.

Xuân Quỳnh đã viết bài thơ này vào những năm 1967, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ của nhân dân miền Nam vào giai đoạn ác liệt, khi thanh niên trai gái đang ào ào ra trận “xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước”, khi sân ga, bến nước, gốc đa, sân đình diễn ra những cuộc chia ly màu đỏ. Vì vậy có đặt bài thơ vào trong hoàn cảnh ấy ta mới càng thấy rõ được nỗi khát khao của người con gái trong tình yêu.

Tóm lại, bài thơ Sóng là một bài thơ giàu giá trị nội dung và nghệ thuật. Thành công của bài thơ là nhờ vào những thủ pháp nghệ thuật nhân hóa, so sánh ,ẩn dụ, đối lập nhất là thể thơ ngũ ngôn đầy nhịp điệu. Nhịp điệu của sóng chính là nhịp điệu của tâm hồn. Tất cả đã làm hiện lên một vẻ đẹp rất Xuân Quỳnh, giàu trắc ẩn suy tư và niềm khát vọng trong tình yêu. Đọc xong bài thơ “Sóng” ta càng thấy ngưỡng mộ phụ nữ Việt Nam hơn, những con người luôn thuỷ chung, son sắt, luôn sống hết mình vì một tình yêu. Xuân Quỳnh xứng đáng là một “nữ hoàng thi ca trong tình yêu”, bà đã làm phong phú hơn cho nền thơ ca nước nhà.

Phân tích bài thơ sóng
Phân tích bài thơ sóng

Phân tích sóng xuân quỳnh

(Bài văn mẫu số 2)

Xuân Quỳnh được mệnh danh là nữ hoàng thơ ca tình yêu của Việt Nam. Thơ của bà thường bộc lộ những rung cảm, cảm xúc và niềm khát vọng của một trái tim phụ nữ chân thành, tha thiết và đằm thắm. Một trong những bài thơ hay nhất của Xuân Quỳnh đó chính là Sóng.

Sóng được sáng tác vào năm 1967 trong chuyến đi thực tế về vùng biển Diêm Điền (tỉnh Thái Bình). Đây là bài thơ rất tiêu biểu, nổi bật nhất cho phong cách thơ của Xuân Quỳnh. Mở đầu bài thơ, Xuân Quỳnh đã mượn hình ảnh con sóng để diễn tả đầy đủ những cung bậc cảm xúc trong tình yêu với những điểm đối lập:

“Dữ dội và dịu êm
Ồn ào và lặng lẽ”

Cũng giống như con sóng ngoài đại dương bao la kia, người con gái trong tình yêu cũng có những cung bậc cảm xúc thật phức tạp và đa dạng. Lúc thì dữ dội, ồn ào đấy nhưng cũng có khi lại thật êm đềm, lặng lẽ. Tình yêu dường như luôn có một quy luật mà lý trí chẳng thể nào giải thích được. Để rồi, người con gái khi yêu đã có những suy nghĩ:

“Sông không hiểu nổi mình
Sóng tìm ra tận bể”

Cái mới mẻ trong quan niệm về tình yêu của Xuân Quỳnh chính là sự chủ động của người con gái trong tình yêu. Nếu như “sông” không thể hiểu nổi mình thì “sóng” sẵn sàng tìm ra biển lớn, tìm đến tình yêu đích thực của đời mình.

Đến với khổ thơ thứ hai, Xuân Quỳnh đã khẳng định một chân lý, nếu sóng tồn tại bất diệt với đại dương thì tình yêu cũng sẽ tồn tại bất diệt với con người:

“Ôi con sóng ngày xưa
Và ngày sau vẫn thế
Nỗi khát vọng tình yêu
Bồi hồi trong ngực trẻ

Sóng vốn là một hình ảnh thiên nhiên, khi nào vũ trụ này còn tồn tại có nghĩa là sóng cũng vẫn sẽ tồn tại. Nếu con sóng trường tồn bất diệt với thời gian dù là “ngày xưa” hay “ngày sau” thì nó “vẫn thế” – không thay đổi. Thì tình yêu cũng như vậy, nó mãi luôn tồn tại vĩnh cửu vượt qua mọi thời gian và không gian. Nhưng đặc biệt nhất là ở trong “ngực trẻ”. Bởi có lứa tuổi nào mà tràn đầy rạo rực, nhiệt huyết yêu đương như ở tuổi trẻ? Chính tình yêu đã mang đến cho tuổi trẻ những nhịp đập rung động, những cảm xúc khác thường, sự tươi sáng vui tươi và lặng lẽ viết lên những trang nhật ký thanh xuân đầy đẹp đẽ.

Để rồi những câu thơ tiếp theo là sự lí giải về nguồn gốc của tình yêu:

Trước muôn trùng sóng bể
Em nghĩ về anh, em
Em nghĩ về biển lớn
Từ nơi nào sóng lên?

Sóng bắt đầu từ gió
Gió bắt đầu từ đâu?
Em cũng không biết nữa
Khi nào ta yêu nhau

Người con gái trong tình yêu luôn trăn trở, suy nghĩ. Điệp từ “em nghĩ” đã thể hiện điều đó. “Em” khi đứng trước đại dương mênh mông rộng lớn, em sẽ nghĩ đến anh đầu tiên rồi mới nghĩ về biển lớn. Và em cũng tự đặt câu hỏi cho lòng mình rằng sóng bắt nguồn từ nơi nào. Câu hỏi được đặt ra nhưng dường như đã tự có được câu trả lời cho riêng mình: sóng bắt đầu từ những cơn gió – đây là một cách lý giải rất thực tế. Nhưng nỗi băn khoăn ấy vẫn không dừng lại: “Gió bắt đầu từ đâu?” thì lại tìm được câu trả lời. Thật khó để có thể biết được từ khi nào tình yêu bắt đầu. Ông hoàng thơ tình Xuân Diệu cũng đã từng viết trong bài thơ “Vì sao?”:

“Làm sao cắt nghĩa được tình yêu
Có khó gì đâu một buổi chiều
Nó chiếm hồn ta bằng nắng nhạt
Bằng mây nhè nhẹ, gió hiu hiu”

 

Khi đọc đến đây, dường như ta có thể hình dung được cái lắc đầu đầy nũng nịu, vẻ đáng yêu của em khi trả lời câu hỏi về cội nguồn của tình yêu. Thế mới thấy được rằng người con gái khi yêu trở lên dịu dàng và đáng yêu biết chừng nào.

Và trong tình yêu, thứ gia vị đặc biệt nhất đó chính là nỗi nhớ:

“Con sóng dưới lòng sâu
Con sóng trên mặt nước
Ôi con sóng nhớ bờ
Ngày đêm không ngủ được
Lòng em nhớ đến anh
Cả trong mơ còn thức

Giống như các nhà thơ khác, Xuân Quỳnh cũng nói về nỗi nhớ nhưng  nói với  một cách rất riêng, mang đậm phong cách của bà. Nghệ thuật đối lập tương phản được nhà thơ sử dụng vô cùng khéo léo và đầy ẩn ý. Hình ảnh “sóng” xuất hiện ở hai trạng thái đối lập về không gian “dưới lòng sâu” và “trên mặt nước”, về thời gian “ngày” và “đêm”. Muốn nói lên rằng dù có ở nơi đâu, tại thời điểm nào thì con sóng vẫn cồn cào da diết nhớ đến bờ. Và em cũng vậy, cũng nhớ đến “anh” mà ngay “cả trong mơ còn thức” – kỳ lạ thay sao trong giấc mơ mà lại vẫn có thể thức? Phải chăng nỗi nhớ ấy đã xâm chiếm lấy tâm hồn người con gái, để rồi ngay cả trong giấc ngủ, hình bóng của “anh” vẫn còn đó. Cũng giống như những lời thơ mà Xuân Diệu từng bộc lộ:

“Anh nhớ tiếng. Anh nhớ hình. Anh nhớ ảnh.
Anh nhớ em, anh nhớ lắm! Em ơi!
Anh nhớ anh của ngày tháng xa khơi,
Nhớ đôi môi đang cười ở phương trời.
Nhớ đôi mắt đang nhìn anh đăm đắm!”

Người con gái trong thơ của Xuân Quỳnh dù có hiện đại đến đâu, thì vẫn luôn giữ được những nét đẹp truyền thống, đó chính là tấm lòng thủy chung, son sắt. Cũng giống như mọi con sóng, dù có gặp muôn vàn cách trở xa xôi, đến cuối cùng nó vẫn tìm tới được bờ. Thì lòng em cũng vậy:

“Dẫu xuôi về phương Bắc
Dẫu ngược về phương Nam
Nơi nào em cũng nghĩ
Hướng về anh – một phương

Cuộc đời luôn ẩn chứa nhiều biến động, sự đổi thay mà không ai có thể biết trước được những điều sẽ xảy ra trong tương lai. Nhưng dù có là “xuôi về phương Bắc” hay “ngược về phương Nam” thì tấm lòng của em vẫn mãi như vậy – mãi không thay đổi. Ở đây, theo quy luật thông thường người ta sẽ nói là “xuôi Nam, ngược Bắc”, nhưng cái hay của Xuân Quỳnh  chính là chọn cách nói như trên để cho thấy rằng tình yêu nó không theo bất cứ một quy luật tự nhiên nào. Dẫu vậy, dù ở nơi nào, em cũng chỉ hướng đến một phương duy nhất, đó chính là “phương anh”. Trái tim thủy chung của em vẫn dành trọn duy nhất một người – đó là anh.

Và nhờ có tấm lòng nhân hậu và sự chung thủy sắt son đã giúp người con gái có được một niềm tin sâu sắc mãnh liệt cho tình yêu:

“Ở ngoài kia đại dương
Trăm nghìn con sóng đó
Con nào chẳng tới bờ
Dù muôn vời cách trở”

Giữa đại dương mênh mông rộng lớn vô tận kia, có hàng trăm hàng nghìn con sóng vỗ dào dạt. Và dẫu có muôn vàn cách trở – dẫu biển có động, trời có làm giông bão thì đến cuối cùng con sóng ấy vẫn vượt qua để tìm về được đến bờ của bình yên. Điều đó cũng như “em” và “anh” vậy. Cuộc sống luôn thay đổi không ngừng, như chính Xuân Quỳnh đã nói “Hôm nay yêu, mai có thể xa rồi” ( trích Nói cùng anh). Dẫu vậy, “em” vẫn luôn một lòng tin tưởng vào tình yêu đó. Nó giống như nguồn sức mạnh, là động lực giúp em vượt qua mọi khó khăn để tìm đến bên anh, tìm đến với niềm hạnh phúc. Nhưng dù vậy, em vẫn cảm thấy lo âu về sự hữu hạn của tình yêu trước thời gian dài vô tận. Cũng chính là cảm giác lo lắng, bất an trước cái dễ đổi thay của lòng người giữa “muôn vời cách trở”. Cuối cùng, người con gái trong “Sóng” lựa chọn sẵn sàng dâng hiến, hy sinh cho tình yêu:

“Làm sao được tan ra
Thành trăm con sóng nhỏ
Giữa biển lớn tình yêu
Để ngàm năm còn vỗ”

Câu hỏi tu từ “Làm sao” mở đầu cho khổ thơ như một lời tự vấn. Làm thế nào để có thể sống một cách trọn vẹn với tình yêu? Người con gái ấy mong muốn được hòa mình vào bể đời rộng lớn, từ bỏ cái chật chội, nhỏ hẹp đi tìm một nơi rộng lớn hơn, để ngập chìm trong bể lớn của tình yêu. Phải có một tình yêu mãnh liệt như thế nào thì mới có được niềm mong muốn cao cả đến chừng ấy. Khát vọng tình yêu cũng chính là khát vọng sống đủ đầy. Cuộc đời còn tình yêu là cuộc đời còn tươi đẹp và sống trong tình yêu là một cuộc sống hạnh phúc. Xuân Quỳnh mong ước được sống mãi trong tình yêu ấy.

Bài thơ “Sóng”  đã viết lên những trạng thái, những cung bậc cảm xúc đầy sinh động của tâm hồn người con gái khi yêu. Một bài thơ vừa có nét xinh xắn, duyên dáng, vừa hồn nhiên, trong sáng lại vừa mãnh liệt, sôi nổi. Xuân Quỳnh đã rất thành công khi sáng tác Sóng – một bài thơ giàu ý nghĩa.

Phân tích bài sóng
Phân tích bài sóng

Bài văn phân tích tác phẩm sóng

(Bài văn mẫu số 3)

Nhà thơ Xuân Quỳnh là một nữ thi sĩ có một tâm hồn nữ tính, dịu dàng và đằm thắm nhất nền văn học Việt Nam. Bà viết lên những bài thơ như là những lời tự tình tự bạch của chính mình chứ không phải như một công việc sáng tác. Tiếng thơ của Xuân Quỳnh luôn mãnh liệt và tràn đầy cảm xúc với những tâm tư, tình cảm sâu sắc của một người phụ nữ, nhất là trong bài thơ Sóng. Bài thơ là những tâm trạng của một người con gái khi yêu và từ đó khái quát lên quy luật của tình yêu trong cuộc đời. Đọc “Sóng”, ta thấy thêm yêu những vần thơ đầy ngọt ngào và đi vào lòng người của nữ thi sĩ.

Bài thơ Sóng được sáng tác vào năm 1967, trong chuyến đi công tác của Xuân Quỳnh ở vùng biển Diêm Điền tỉnh Thái Bình. Năm 1968, tác phẩm này đã được in trong tập “Hoa dọc chiến hào”. Cả bài thơ đã cho người đọc hiểu được những tâm tư, tình cảm của một người con gái trong tình yêu, cùng với đó là niềm khát vọng to lớn của họ đối với tình yêu của cuộc đời.

Mở đầu bài thơ là hình ảnh con sóng thật mộc mạc và giản dị:

“Dữ dội và dịu êm

Ồn ào và lặng lẽ

Sông không hiểu nổi mình

Sóng tìm ra tận bể”

Nhà thơ đã rất khéo léo khi sử dụng nghệ thuật tương phản đưa ra hai trạng thái đối lập của sóng trong hai câu thơ đầu tiên: “Dữ dội – dịu êm”, “ồn ào – lặng lẽ”. Những trạng thái khác nhau của sóng cũng giống như những cung bậc cảm xúc, là trạng thái tâm lí đối cực phức tạp và đầy nghịch lý của người con gái khi yêu. Có khi họ mãnh liệt, cháy bỏng nhưng có khi lại trầm lắng, suy tư. Người con gái ấy sống trong những trạng thái cảm xúc khác nhau của tình yêu, khiến cho chính họ cũng chẳng thể hiểu được lòng mình nữa: “Sông không hiểu nổi mình”. Hình tượng “sông” và “bể” đã gợi nhiều liên tưởng sâu xa. Sông là cái nhỏ bé, chật chội. Còn bể là biển lớn, một nơi bao la, rộng lớn và mênh mông. Từ hai hình tượng này, nhà thơ Xuân Quỳnh muốn khái quát lên quy luật của tình yêu, đó là niềm khao khát mãnh liệt và cháy bỏng của con người muốn thoát ra khỏi cái cuộc sống tầm thường để vươn tới tình yêu, vươn tới hạnh phúc.

Từ quy luật của tình yêu đó, Xuân Quỳnh đi đến khẳng định nó là bất diệt, là trường tồn, là mãi mãi:

“Ôi con sóng ngày xưa

Và ngày sau vẫn thế

Nỗi khát vọng tình yêu

Bồi hồi trong ngực trẻ”

Nếu như những con sóng ngoài biển khơi kia vẫn ngày đêm vỗ vào bờ thì khao khát tình yêu trong em cũng vậy, cũng mãi trường tồn, bất diệt như sự tồn tại của sóng trong tự nhiên. Những con sóng của ngày hôm qua với hôm nay vẫn sẽ như thế, vẫn không hề đổi thay trước những xoay chuyển, những biến động của cuộc đời. Khát vọng tuổi trẻ trong em có lẽ sẽ không bao giờ cạn, chỉ đến khi trái tim này thôi ngừng đập có lẽ nó mới ngừng dâng lên. Nhà thơ đã thể hiện nỗi lòng của mình một cách thật tự nhiên mà cũng rất sâu sắc, khiến cho người đọc cảm nhận thấy được cái khao khát mạnh mẽ của người phụ nữ trong tình yêu.

Trước sự bất diệt, trường tồn của tình yêu ấy, Xuân Quỳnh lại có những suy nghĩ, những trăn trở về tình yêu của mình:

 “Trước muôn trùng sóng bể

Em nghĩ về anh, em

Em nghĩ về biển lớn

Từ nơi sóng lên?”

Ở khổ thơ thứ ba, người đọc có thể thấy được hình tượng “Sóng” và hình ảnh “em” luôn song hành cùng nhau, bởi những trạng thái của sóng thật giống như những cảm xúc mà em – người con gái trải qua trong tình yêu. Đúng như vậy, khi con người ta đã đắm say trong tình yêu hay đắm say bất cứ một thứ gì thì họ luôn muốn tìm hiểu về cội nguồn của những thứ tình cảm đẹp đẽ ấy. Ta rất dễ để có thể hiểu được tâm trạng của Xuân Quỳnh bởi nhà thơ Xuân Diệu cũng đã từng đặt câu hỏi về cội nguồn của tình yêu:

Làm sao cắt nghĩa được tình yêu?

Có khó gì đâu một buổi chiều

Nó chiếm hồn ta bằng nắng nhạt

Bằng mây nhè nhẹ, gió hiu hiu”

Khi đặt câu hỏi cho tình yêu đó, nhà thơ Xuân Diệu cũng không thể lí giải, không thể tìm ra lời giải đáp về cội nguồn của nó. Ông như muốn “Hỏi thế gian tình là gì?”, nhưng thế gian lại chỉ lặng lẽ để lại cho ông một dấu chấm hỏi lơ lửng. Rằng làm sao có thể lí giải được tình yêu, làm sao có thể cắt nghĩa được nó. Ta không thể cầm, nắm, hay bắt được tình yêu, cũng như không thể nhìn thấy được nó, mà chỉ có thể cảm nhận được nó bằng cả tâm hồn. Cũng như nhà thơ Xuân Diệu, nữ thi sĩ Xuân Quỳnh cũng chẳng thế nào tìm được lí do cho tình yêu của cuộc đời:

“Sóng bắt đầu từ gió

Gió bắt đầu từ đâu

Em cũng không biết nữa

Khi nào ta yêu nhau?”

Ban đầu, nhà thơ đã tìm hiểu được rằng sóng bắt đầu từ gió, nhưng gió được bắt đầu từ đâu thì lại không thể trả lời. Cũng giống như tình yêu mà em đã dành cho anh, nó cứ thế mà đến, đến một cách tự nhiên mà không ai có thể biết trước được. Lời thơ nhẹ nhàng, tình tứ, chân thật chứa đựng biết bao nhiêu tâm tình của người con gái khiến cho ta thấy một tâm hồn dịu dàng và đầy nữ tính của tác giả. Và khi đã yêu rồi, thì người con gái ấy lúc nào cũng luôn mang trong mình nỗi nhớ người yêu thường trực:

Con sóng dưới lòng sâu
Con sóng trên mặt nước
Ôi con sóng nhớ bờ
Ngày đêm không ngủ được
Lòng em nhớ đến anh
Cả trong mơ còn thức”

Những con sóng ở ngoài biển khơi dữ dội kia, dù là dưới lòng sâu, dù là trên mặt nước thì cuối cùng nó vẫn cứ dạt vào bờ. Hình tượng sóng hướng về bờ là biểu tượng cho em luôn hướng về anh, hướng về một tình yêu mãnh liệt và đẹp đẽ của chúng mình. Từ cảm thán “ôi” cho thấy cảm xúc dâng trào, những con sóng lòng như là nỗi nhớ người yêu đang dâng lên từng đợt trong tâm hồn của nữ thi sĩ mộng mơ. Hai câu thơ cuối của khổ thơ gợi lên một liên tưởng thật đẹp. Trạng thái “trong mơ còn thức” diễn tả một nỗi nhớ luôn thường trực, và nó chưa bao giờ nguôi ngoai của người con gái. Một khi đã yêu thì họ sẽ dành hết cả tâm hồn mình cho người mình yêu, luôn luôn nhớ đến họ, cho dù có ở nơi đâu, tại thời điểm nào.

Hai khổ thơ tiếp theo thể hiện sự chung thủy sắt son của người con gái đối với tình yêu của mình:

“Dẫu xuôi về phương bắc
Dẫu ngược về phương nam
Nơi nào em cũng nghĩ
Hướng về anh – một phương
Ở ngoài kia đại dương
Trăm nghìn con sóng đó
Con nào chẳng tới bờ
Dù muôn vời cách trở”

Xuân Quỳnh đã khẳng định rằng dù ở nơi phương nào, dù ở bất cứ đâu thì em cũng vẫn luôn một lòng một dạ, hướng về một phương duy nhất, đó chính là phương anh. Tình cảm thủy chung, son sắt của người con gái đối với người mình yêu khiến cho ta không khỏi xúc động. Hình ảnh những con sóng ở ngoài đại dương bao la, dù có gặp muôn vàn khó khăn trắc trở nhưng vẫn tới được bến bờ cho thấy một cái kết thật đẹp của một tình yêu. Dù có bao nhiêu khó khăn, bao nhiêu thử thách như thế nào đi chăng nữa thì chỉ cần hướng về nhau, đôi ta sẽ vượt qua được hết. Em cũng vậy, dẫu muôn vàn cách trở, dẫu có bao sóng gió của cuộc đời, em cũng không vấp ngã được đâu, vì em còn phải tìm đến anh, tìm đến bến bờ hạnh phúc của đôi ta.

Trước cuộc đời bao la, rộng lớn, Xuân Quỳnh như muốn được tan ra, được hòa mình vào với tình yêu của cuộc đời:

“Cuộc đời tuy dài thế
Năm tháng vẫn đi qua
Như biển kia dẫu rộng
Mây vẫn bay về xa
Làm sao được tan ra
Thành trăm con sóng nhỏ
Giữa biển lớn tình yêu
Để ngàn năm còn vỗ

 Hai khổ thơ cuối là sự trăn trở của nữ thi sĩ trước cái hữu hạn của cuộc đời. Nhà thơ lo lắng rằng cuộc đời này trôi qua nhanh quá, làm sao có thể trường tồn, vĩnh cửu được như tình yêu, cho nên bà muốn được tan ra thành trăm con sóng nhỏ hơn, để hòa mình vào với biển lớn. Trạng thái “tan ra” cho thấy sự khao khát cháy bỏng và thật mãnh liệt của Xuân Quỳnh. Và ta thấy được những tâm tư, tình cảm chân thật nhất của nhà thơ, rằng bà muốn đem tình yêu của mình vào tình yêu lớn lao của đất nước, để có thể cống hiến những điều tốt đẹp nhất, thiêng liêng nhất.

Bài thơ “Sóng” đã cho ta hiểu được những tâm trạng của người con gái khi yêu cùng với niềm khao khát mãnh liệt của nữ thi sĩ trong tình yêu. Qua bài thơ Sóng Xuân Quỳnh như mở ra cho ta một khía cạnh mới về tình yêu thông qua một hình ảnh thiên nhiên thật giản dị đó là “sóng”. Đây có lẽ sẽ mãi luôn là một hình tượng đẹp trong nền văn học Việt Nam.

 

XEM THÊM: