Thành Phố Đi Vắng của Nguyễn Thị Thu Huệ đánh dấu một lần trở lại đáng chú ý sau quãng thời gian dài vắng bóng trên văn đàn. Tuy vẫn giữ được nền tảng quen thuộc là khai thác đời sống gia đình và những chuyển động tâm lý, tập truyện cho thấy một sự dịch chuyển rõ rệt trong cách viết, khi tác giả bước sâu hơn vào những vùng giao thoa giữa thực và ảo, giữa đời sống cụ thể và cảm nhận mang tính nội tâm.
Gồm 14 truyện ngắn, tác phẩm không đi theo một trục cốt truyện thống nhất mà là tập hợp những lát cắt khác nhau của đời sống hiện đại. Có những câu chuyện mang màu sắc hiện thực rõ nét, phản ánh những rạn nứt trong quan hệ gia đình, những khoảng cách vô hình giữa các thế hệ, hay những khủng hoảng cá nhân trong nhịp sống đô thị. Bên cạnh đó, một số truyện lại mang yếu tố giả tưởng, tạo nên cảm giác chênh vênh, nơi ranh giới giữa thật và không thật trở nên mờ nhòe. Chính sự đan xen này khiến tập sách có một không khí riêng: vừa gần gũi, vừa khó nắm bắt hoàn toàn.
Phong cách viết của Nguyễn Thị Thu Huệ trong tập sách này có phần dữ dội hơn so với trước. Nếu như trước đây, chị thường đi vào tâm lý nhân vật bằng sự tinh tế và tiết chế, thì ở Thành Phố Đi Vắng, cảm xúc được đẩy lên cao hơn, trực diện hơn. Những bi kịch không còn chỉ là những đứt gãy âm thầm, mà đôi khi hiện ra rõ ràng, với sức nặng đủ để khiến người đọc phải dừng lại suy nghĩ. Tuy vậy, sự dữ dội ấy không làm mất đi chất quan sát sắc sảo vốn có, mà ngược lại, giúp những vấn đề được đặt ra trở nên rõ nét hơn.
Gia đình vẫn là trung tâm trong nhiều truyện ngắn của tập sách. Thông qua những mối quan hệ tưởng chừng quen thuộc, tác giả gợi ra những câu hỏi về sự kết nối, về trách nhiệm và về cách con người tồn tại bên nhau. Những truyện như Thu xếp cuối đời, Với tay là đến, Chúng ta cần suy nghĩ về chuyện này, hay Coi như không biết tiếp tục khai thác thế mạnh này. Không cần những tình tiết phức tạp, các truyện vẫn tạo được sức nặng nhờ vào việc đi sâu vào những biến chuyển tinh tế trong tâm lý nhân vật.
Một đặc điểm đáng chú ý là cách tác giả xử lý không gian đô thị. “Thành phố” trong tập truyện không chỉ là bối cảnh, mà còn như một thực thể có trạng thái riêng. Khi “đi vắng”, thành phố dường như mất đi nhịp sống quen thuộc, để lộ ra những khoảng trống trong tâm hồn con người. Cảm giác cô đơn, lạc lõng, hay mất phương hướng vì thế trở nên rõ ràng hơn. Đây cũng là điểm khiến tập sách mang màu sắc đương đại, phản ánh những trải nghiệm rất thật của con người trong xã hội hiện nay.
Không phải tất cả các truyện đều dễ tiếp nhận. Một số truyện có thể khiến người đọc cảm thấy xa lạ hoặc khó hiểu, đặc biệt là những truyện mang yếu tố giả tưởng. Tuy nhiên, chính sự không đồng nhất này lại tạo nên cá tính cho tập sách. Nó không cố gắng làm hài lòng tất cả, mà chọn cách giữ lại những góc nhìn riêng, những thử nghiệm trong cách kể và cách cảm.
Thành Phố Đi Vắng vì thế không chỉ là sự trở lại, mà còn là một bước chuyển. Nó cho thấy một Nguyễn Thị Thu Huệ vẫn giữ được khả năng quan sát đời sống sắc bén, đồng thời sẵn sàng thay đổi để tìm kiếm những cách biểu đạt mới. Tập truyện để lại ấn tượng không phải ở sự hoàn hảo tuyệt đối, mà ở những dư âm còn kéo dài sau khi đọc, nơi người đọc tiếp tục suy nghĩ về những gì đã được kể và cả những gì chưa được nói ra.


