Trong suốt hàng vạn năm lịch sử, câu hỏi về việc tại sao loài người lại sở hữu những diện mạo khác biệt như hiện nay luôn là đề tài thu hút sự quan tâm của giới khoa học. Theo các nghiên cứu di truyền học và nhân chủng học hiện đại, quá trình hình thành các đặc điểm tính trạng đặc trưng của người da trắng, da đen và người châu Á không phải là một sự thay đổi tức thời, mà là kết quả của những áp lực chọn lọc tự nhiên diễn ra liên tục khi con người di cư đến các vùng địa lý khác nhau.
Điểm khởi đầu của hành trình này nằm ở Đông Phi, nơi tổ tiên chung của chúng ta sinh sống. Tại vùng đất có bức xạ mặt trời cực mạnh này, làn da sẫm màu là một vũ khí sinh tồn thiết yếu. Theo giáo sư Nina Jablonski, làn da đen giúp bảo vệ lượng axit folic (folate) trong cơ thể khỏi bị phá hủy bởi tia cực tím mạnh.
Axit folic là yếu tố sống còn cho quá trình sinh sản và phát triển của thai nhi. Điều này giải thích tại sao các nhóm dân cư bản địa như người Masai ở châu Phi vẫn duy trì làn da tối màu và coi làn da trắng là một sự bất thường.
Tuy nhiên, khi loài người bắt đầu rời khỏi châu Phi để tiến về phía Bắc, đặc biệt là vùng châu Âu ở vĩ độ trên 50 độ Bắc, áp lực chọn lọc đã thay đổi hoàn toàn. Tại đây, ánh sáng mặt trời trở nên yếu ớt, dẫn đến nguy cơ thiếu hụt vitamin D trầm trọng – một yếu tố cần thiết để hấp thụ canxi và duy trì hệ xương chắc khỏe.
Lúc này, làn da nhạt màu trở thành một ưu thế tiến hóa vì nó cho phép cơ thể hấp thụ tối đa lượng bức xạ mặt trời ít ỏi để tổng hợp vitamin D. Nghiên cứu chỉ ra rằng quá trình “biến trắng” này có thể hoàn tất trong khoảng từ 10.000 đến 20.000 năm, hoặc thậm chí nhanh hơn chỉ trong 100 thế hệ nếu áp lực chọn lọc đủ lớn.
Không chỉ có màu da, mái tóc cũng là một minh chứng cho sự thích nghi tuyệt vời. Ở vùng nhiệt đới, mái tóc đen, ngắn và xoăn không chỉ bảo vệ da đầu khỏi tia UV mà còn tạo ra một hệ thống tản nhiệt hiệu quả, giúp con người mát mẻ hơn ngay cả khi so sánh với việc để đầu trọc. Ngược lại, tại những vùng khí hậu ôn đới và hàn đới như châu Âu hay Bắc Á, sự đa dạng về màu tóc bắt đầu xuất hiện do áp lực bức xạ mặt trời đa dạng và sự giao lưu di truyền giữa các nhóm quần thể.

Đối với khu vực Đông Á và Nam Á, diện mạo đặc trưng của cư dân hiện nay cũng mất hàng nghìn năm để hình thành. Các tính trạng như sống mũi cao giúp làm ấm và ẩm không khí trước khi vào phổi, hay đôi mắt một mí với lớp mỡ đệm dày là kết quả của việc thích nghi với khí hậu lạnh và khô ở vùng thảo nguyên phương Bắc. Ngược lại, những đặc điểm như môi dày hay mũi rộng ở vùng Nam Á và Đông Nam Á lại giúp cơ thể thoát nhiệt nhanh chóng trong môi trường nóng ẩm.
Một điểm thú vị trong quá trình tiến hóa là mật độ lông tóc. Các nhà khoa học đã tìm thấy mối liên hệ giữa nồng độ melanin và mật độ nang lông. Người da trắng thường có mật độ lông cơ thể dày hơn người da đen, điều này có thể do sự tranh chấp tài nguyên sinh học giữa việc sản sinh hắc tố da và việc phát triển lông tóc trên cơ thể người cổ đại.

Tuy nhiên, tiến hóa không phải lúc nào cũng đi theo một khuôn mẫu cố định. Cư dân vùng Bắc Cực như người Inuit là một ngoại lệ thú vị. Dù sống ở vĩ độ rất cao, họ vẫn duy trì làn da sẫm màu nhờ chế độ ăn giàu vitamin D từ cá biển, giúp họ không phải đánh đổi màu da để lấy khả năng tổng hợp vitamin từ ánh nắng. Tương tự, người Melanesia ở châu Đại Dương lại sở hữu mái tóc vàng tự nhiên nhờ một đột biến gen độc lập có tuổi đời 50.000 năm, khác hoàn toàn với gen tóc vàng của người châu Âu.
Tóm lại, những đặc điểm ngoại hình mà chúng ta thấy ngày nay là “bản đồ” ghi lại hành trình thích nghi của tổ tiên với các điều kiện khắc nghiệt của Trái Đất. Dù chúng ta mang màu da hay dáng vẻ nào, tất cả đều là minh chứng cho sức sống bền bỉ và khả năng biến đổi kỳ diệu của loài người trong suốt hàng vạn năm lịch sử.


