Thứ Tư, Tháng 4 8, 2026
spot_img

Khói Sẽ Làm Mắt Tôi Cay


Khói Sẽ Làm Mắt Tôi Cay của Hoàng Công Danh mang một giọng điệu rất riêng, không ồn ào, không cố gây ấn tượng bằng những tình tiết kịch tính, mà lặng lẽ thấm vào người đọc như làn khói mỏng bay lên từ một buổi chiều quê. Đây là tập tùy bút gồm những mảnh ký ức, những lát cắt đời sống được chắt lọc từ trải nghiệm cá nhân, gắn bó sâu sắc với vùng đất Quảng Trị.

Điều dễ nhận ra là cách tác giả nhìn quê hương không chỉ bằng hoài niệm, mà bằng sự quan sát tinh tế và một tình cảm bền bỉ. Những hình ảnh rất quen – triền đê, cỏ may, con bò, cánh cò, phiên chợ Tết, dòng sông đêm rằm – hiện lên không phải như phong cảnh đứng yên, mà như những thực thể sống, có linh hồn, có ký ức. Mỗi chi tiết đều gợi ra một tầng nghĩa, khiến người đọc cảm thấy mình không chỉ đang đọc mà còn đang chạm vào một phần đời sống.

Văn phong của Hoàng Công Danh giản dị nhưng không đơn giản. Câu chữ nhẹ, ít phô trương, nhưng ẩn chứa nhiều dư vị. Có những đoạn văn tưởng chừng chỉ là tả cảnh, nhưng thực ra lại là cách tác giả giữ lại những gì đang dần mất đi trong nhịp sống hiện đại. Khi viết về việc bẫy chim rồi thả, hay những cuộc gặp gỡ nơi chợ Tết, tác giả không giải thích nhiều, chỉ kể, nhưng chính sự “không nói hết” ấy lại khiến người đọc tự cảm nhận và suy ngẫm.

Một nét đáng chú ý là cách tác giả đặt con người vào trong không gian văn hóa. Ông nội, các o trong xóm, các mệ ngoài chợ, những cô gái làng bên… không chỉ là nhân vật phụ họa cho khung cảnh, mà chính là linh hồn của vùng đất. Qua họ, những tập quán, nếp sống, cách nghĩ được truyền lại một cách tự nhiên, không cần diễn giải. Người đọc vì thế không chỉ tiếp cận một câu chuyện, mà còn tiếp cận cả một hệ giá trị.

Xem thêm  Người Gác Cây Long Não

So với cuốn trước đó, tập sách này mang nhiều chất “khởi đầu” hơn. Nó giống như những trang viết được cất giữ từ rất sớm, khi tác giả còn ở xa quê, học tập tại Belarus. Khoảng cách địa lý dường như khiến ký ức trở nên đậm đặc hơn, và khi trở về, những ký ức ấy được viết lại với một sự nâng niu rõ rệt. Không phải ngẫu nhiên mà tác giả nói đây là cuốn sách mình luôn muốn in, bởi trong đó có những điều riêng tư và sâu kín.

Đoạn trích “Men dọc triền đê” thể hiện khá rõ tinh thần của toàn bộ tập sách. Không có sự kiện lớn, không có cao trào, chỉ là một buổi chiều, một người, vài hình ảnh rất nhỏ. Nhưng chính sự giản đơn ấy lại tạo nên sức gợi. Cảm giác “hết muốn bon chen” khi trở về quê không được giải thích, nhưng ai từng trải qua đều có thể hiểu.

Khói Sẽ Làm Mắt Tôi Cay không hướng đến việc kể một câu chuyện hoàn chỉnh, mà giống như một tập hợp những mảnh ghép ký ức. Mỗi bài viết là một lát cắt, và khi đặt cạnh nhau, chúng tạo thành một bức tranh rộng hơn về quê hương, về con người, và về cách một người trẻ giữ lại những gì mình không muốn đánh mất.

Bài viết liên quan

Stay Connected

21,683Thành viênThích
2,707Người theo dõiTheo dõi
0Người theo dõiĐăng Ký
- Advertisement -spot_img

Bài Viết Mới