Cha, Con Và Những Thước Phim (tựa gốc The Film Club) của David Gilmour là một cuốn hồi ký giàu cảm xúc, kể lại ba năm đặc biệt giữa một người cha và cậu con trai tuổi vị thành niên đang mất phương hướng. Không có những bài học đạo đức cứng nhắc, cũng không có mô hình giáo dục truyền thống, tác phẩm đặt ra một cách tiếp cận rất khác: dùng điện ảnh như một con đường để hiểu và đồng hành cùng con.
Quyết định của người cha ngay từ đầu đã gây nhiều băn khoăn. Khi Jesse chán học, không hứng thú với trường lớp, ông không ép buộc hay trừng phạt, mà đưa ra một “giao kèo” lạ lùng: không cần đi học, không cần làm việc, chỉ cần mỗi tuần xem ba bộ phim cùng cha. Điều kiện duy nhất ấy tưởng như buông lỏng, nhưng thực chất lại là một cách giữ kết nối. Trong khi nhiều bậc phụ huynh tìm cách kiểm soát con cái, David Gilmour chọn cách ở bên cạnh và quan sát.
Những bộ phim mà hai cha con cùng xem không phải lựa chọn ngẫu nhiên. Đó là các tác phẩm kinh điển như Crimes and Misdemeanors, Basic Instinct, Giant, Notorious hay The Shining. Thông qua từng bộ phim, người cha không chỉ kể lại nội dung mà còn giải thích cách làm phim, bối cảnh, diễn xuất, và những tầng ý nghĩa phía sau. Điện ảnh ở đây không còn là giải trí đơn thuần, mà trở thành một hình thức giáo dục mềm mại, nơi kiến thức và cảm xúc hòa quyện.
Điều quan trọng hơn nằm ở khoảng thời gian giữa các bộ phim. Chính trong những buổi xem chung ấy, hai cha con bắt đầu trò chuyện về mọi thứ: tình yêu, tương lai, sai lầm, nỗi sợ. Jesse – một cậu bé từng cảm thấy mình thất bại trong hệ thống giáo dục – dần có không gian để suy nghĩ lại về bản thân. Những lo lắng, nổi loạn, và cả những lựa chọn sai lầm của tuổi trẻ được đặt vào một môi trường không phán xét, nơi cậu có thể nhìn lại chính mình.
Tác phẩm không tô vẽ mối quan hệ cha con theo hướng lý tưởng. Có những lúc căng thẳng, thất vọng, thậm chí bất lực. Jesse không thay đổi ngay lập tức, và David cũng không phải lúc nào cũng đúng. Nhưng chính sự không hoàn hảo ấy lại làm cho câu chuyện trở nên chân thực. Người đọc thấy rõ rằng việc nuôi dạy một đứa trẻ không phải là áp đặt một con đường, mà là kiên nhẫn đi cùng nó trong quá trình tìm đường.
Văn phong của David Gilmour giản dị, thẳng thắn, đôi khi pha chút hài hước. Ông không cố biến trải nghiệm của mình thành một phương pháp giáo dục mẫu mực, mà chỉ kể lại những gì đã xảy ra, với tất cả sự do dự và thử nghiệm. Chính điều này khiến cuốn sách gần gũi, như một lời chia sẻ hơn là một bài giảng.
Cha, Con Và Những Thước Phim không đưa ra câu trả lời dứt khoát cho việc đâu là cách nuôi dạy đúng. Nó gợi ra một khả năng: rằng sự hiện diện, lắng nghe và tôn trọng có thể quan trọng hơn bất kỳ chương trình giáo dục nào. Và đôi khi, chỉ cần cùng nhau ngồi xuống, xem một bộ phim, rồi nói chuyện – cũng đủ để thay đổi một mối quan hệ, thậm chí là một cuộc đời.


