Hồi Ức Kẻ Sát Nhân của Amélie Nothomb xoay quanh nhân vật Prétextat Tach – một nhà văn già nổi tiếng, từng đoạt giải thưởng lớn, nhưng sống biệt lập và mang trong mình tính cách cực kỳ quái dị, thô lỗ và tàn nhẫn. Khi biết mình mắc bệnh nan y và sắp chết, Tach bất ngờ chấp nhận cho một số nhà báo đến phỏng vấn – điều mà ông đã từ chối suốt nhiều năm.
Những cuộc phỏng vấn ban đầu diễn ra theo kiểu tra hỏi quen thuộc, nhưng tất cả các nhà báo đều nhanh chóng bị Tach áp đảo. Ông sỉ nhục họ, thao túng câu chuyện, biến mỗi buổi gặp thành một màn tra tấn tâm lý. Không ai có thể tiếp cận được con người thật của ông, cũng như bí mật đằng sau sự cô lập kéo dài hàng chục năm.
Mọi thứ thay đổi khi một nữ phóng viên tên Nina xuất hiện. Không giống những người trước, Nina không bị khuất phục trước sự thô bạo của Tach. Cô đối thoại trực diện, kiên nhẫn gỡ từng lớp ngôn từ đầy khiêu khích của ông. Cuộc trò chuyện giữa hai người nhanh chóng trở thành một cuộc đấu trí căng thẳng, nơi mỗi câu hỏi đều nhắm thẳng vào quá khứ mà Tach cố che giấu.
Dần dần, thông qua những lời nói tưởng như ngẫu hứng, Tach tiết lộ về một mối quan hệ trong quá khứ với một cô gái trẻ tên Léopoldine. Đó không phải là một câu chuyện tình bình thường, mà là một mối ám ảnh bệnh hoạn, nơi ông cố giữ cô trong một thế giới tách biệt với thực tại, gần như biến cô thành một “tác phẩm” sống. Khi Léopoldine bắt đầu thay đổi, muốn thoát khỏi sự kiểm soát ấy, bi kịch xảy ra: Tach đã giết cô để “bảo tồn” hình ảnh mà ông cho là hoàn hảo.
Toàn bộ cốt truyện thực chất là quá trình Nina buộc Tach phải đối diện với tội ác của mình. Cô không chỉ đóng vai trò người phỏng vấn, mà dần trở thành người vạch trần, thậm chí là người xét xử về mặt tinh thần. Khi sự thật bị lột trần hoàn toàn, cán cân quyền lực giữa hai người đảo ngược: từ một kẻ thống trị cuộc đối thoại, Tach trở thành người bị dồn vào thế phòng thủ.
Cao trào của câu chuyện nằm ở khoảnh khắc Nina không dừng lại ở việc phơi bày sự thật, mà còn hành động để kết thúc mọi thứ theo cách của riêng mình, biến cuộc phỏng vấn thành một màn đối đầu cuối cùng giữa tội lỗi và sự trừng phạt.
Tác phẩm gần như chỉ diễn ra trong không gian đối thoại, nhưng lại tạo ra sức căng cực lớn nhờ việc đào sâu vào tâm lý lệch lạc của một kẻ giết người tự cho mình là nghệ sĩ, đồng thời đặt ra câu hỏi về ranh giới giữa sáng tạo, chiếm hữu và hủy diệt.


